Cầu là nhu cầu về hàng hoá, dịch vụ mà người tiêu dùng muốn mua đúng hay sai?
Nội dung chính
Cầu là nhu cầu về hàng hoá, dịch vụ mà người tiêu dùng muốn mua đúng hay sai?
Nhận định “Cầu là nhu cầu về hàng hoá, dịch vụ mà người tiêu dùng muốn mua” là sai.
Trong đời sống hằng ngày, con người luôn có rất nhiều nhu cầu khác nhau như ăn uống, đi lại, giải trí hay mua sắm. Tuy nhiên, trong kinh tế học, khái niệm cầu không đơn giản chỉ là nhu cầu hay mong muốn. Cầu được hiểu một cách đầy đủ hơn là số lượng hàng hoá và dịch vụ mà người tiêu dùng vừa có khả năng mua, vừa sẵn sàng mua ở các mức giá khác nhau trong một khoảng thời gian nhất định. Điều này cho thấy cầu luôn gắn liền với yếu tố giá cả, thu nhập và quyết định chi tiêu thực tế của người tiêu dùng.
Sự khác biệt quan trọng giữa “nhu cầu” và “cầu” nằm ở khả năng thanh toán và sự sẵn sàng chi trả. Một người có thể rất thích một sản phẩm nào đó, nhưng nếu họ không có đủ tiền hoặc cảm thấy mức giá không hợp lý nên không muốn mua, thì khi đó chỉ mới dừng lại ở nhu cầu chứ chưa hình thành cầu. Ngược lại, khi người tiêu dùng có đủ tiền và thực sự chấp nhận bỏ tiền ra để mua sản phẩm ở một mức giá cụ thể, lúc đó mới được xem là có cầu đối với hàng hoá đó.
Ví dụ, một học sinh rất muốn mua một chiếc điện thoại mới trị giá 10 triệu đồng. Tuy nhiên, nếu em không có đủ tiền hoặc gia đình không đồng ý chi trả, thì mong muốn đó chỉ là nhu cầu, chưa phải là cầu. Nhưng nếu học sinh này có sẵn tiền tiết kiệm hoặc được gia đình cho tiền và sẵn sàng mua chiếc điện thoại với mức giá đó, thì lúc này mới phát sinh cầu đối với sản phẩm.
Từ đó có thể kết luận rằng, không phải mọi nhu cầu đều trở thành cầu. Chỉ khi nhu cầu đi kèm với khả năng thanh toán và sự sẵn sàng mua thì mới được coi là cầu trong kinh tế học.

Cầu là nhu cầu về hàng hoá, dịch vụ mà người tiêu dùng muốn mua đúng hay sai? (Hình từ Internet)
Cầu là số lượng hàng hoá, dịch vụ đáp ứng những nhu cầu khác nhau của người tiêu dùng trong một thời gian nhất định đúng không?
Trong kinh tế học, khái niệm “cầu” thường dễ bị nhầm lẫn với những cách hiểu thông thường trong đời sống. Nhiều người cho rằng cầu chỉ đơn giản là lượng hàng hoá dùng để đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng. Tuy nhiên, cách hiểu này chưa chính xác và chưa phản ánh đúng bản chất của khái niệm cầu.
Thực chất, cầu được định nghĩa là số lượng hàng hoá, dịch vụ mà người tiêu dùng có khả năng mua và sẵn sàng mua ở các mức giá khác nhau trong một khoảng thời gian nhất định. Như vậy, cầu không chỉ liên quan đến nhu cầu, mà còn gắn liền với khả năng thanh toán và quyết định chi tiêu thực tế của người tiêu dùng. Một nhu cầu dù tồn tại nhưng nếu không có đủ tiền hoặc không sẵn sàng chi trả thì vẫn chưa được coi là cầu.
Trong khi đó, cụm từ “đáp ứng nhu cầu” lại phù hợp hơn khi nói về phía người sản xuất, tức là cung. Cung phản ánh số lượng hàng hoá, dịch vụ mà người bán sẵn sàng đưa ra thị trường để phục vụ nhu cầu của người tiêu dùng. Vì vậy, việc dùng cụm từ này để định nghĩa cầu là không đúng và dễ gây nhầm lẫn giữa hai khái niệm quan trọng trong kinh tế học.
Ví dụ, một cửa hàng thời trang nhập về 200 chiếc áo để bán ra thị trường nhằm đáp ứng nhu cầu khách hàng. Đây là biểu hiện của cung. Còn số lượng áo mà khách hàng thực sự có tiền và sẵn sàng mua ở từng mức giá khác nhau mới chính là cầu. Nếu giá áo quá cao, lượng cầu có thể giảm; ngược lại, khi giá phù hợp, lượng cầu sẽ tăng lên.
Tóm lại, cầu không phải là lượng hàng hoá đáp ứng nhu cầu, mà là lượng hàng hoá, dịch vụ mà người tiêu dùng thực sự có khả năng và sẵn sàng mua.
Thông tin trong bài viết do hệ thống cung cấp nhằm mục đích tham khảo và hỗ trợ học tập.
Chúng tôi không bảo đảm tính đầy đủ tuyệt đối trong mọi bối cảnh và khuyến nghị người học luôn kiểm tra, đối chiếu với tài liệu chính thức.
Mọi ý kiến thắc mắc về bản quyền bài viết vui lòng liên hệ qua địa chỉ mail: AIGiaoDuc@ThuVienPhapLuat.vn
|
